Khi đỉnh cao và vực thẳm đứng cạnh nhau
Chung kết World Cup 2006 là một nghịch cảnh hiếm thấy: trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp của Zidane mở ra như sân khấu dành riêng cho thiên tài ấy, rồi khép lại bằng chiếc thẻ đỏ gây chấn động cả thế giới. Tại Berlin ngày 9/7/2006, Zidane đưa tuyển Pháp vượt lên từ chấm phạt đền ngay phút thứ 7 bằng cú lốp bóng chạm mép dưới xà ngang, trước khi Materazzi gỡ hòa cho Italia ở phút 19. Tỷ số 1-1 kéo dài hết 120 phút và Azzurri thắng 5-3 ở loạt luân lưu.
Chỉ riêng diễn biến ấy cũng đủ khiến trận chung kết này mang màu sắc khác thường: người hùng ghi bàn mở điểm cũng chính là người rời sân trong ê chề.
Một đêm mà mọi chi tiết đều đi chệch khỏi logic thông thường
Sự kỳ lạ của đêm Berlin không chỉ nằm ở cú húc đầu. Materazzi trở thành trung tâm của gần như mọi bước ngoặt lớn nhất trận đấu: phạm lỗi dẫn tới quả phạt đền, rồi tự sửa sai bằng bàn gỡ hòa đánh đầu, sau đó lại là người đối diện với cơn bùng nổ của Zidane trong hiệp phụ.Tất cả đều mô tả đây là một trận đấu kịch tính trên mức cần thiết, còn FIFA sau này gọi hành động của Zidane là “kinh điển”, là "khoảnh khắc đáng quên nhất lịch sử World Cup", là "sự mất kiểm soát" trong trận đấu cuối cùng sự nghiệp.
Các trận chung kết World Cup thường được nhớ tới bằng bàn thắng quyết định hoặc màn trình diễn áp đảo của một tập thể. Nhưng Berlin 2006 thì khác. Trận đấu bị bẻ hướng bởi một khoảnh khắc phản bóng đá đến mức làm lu mờ gần như toàn bộ chiến thuật và chất lượng chuyên môn trên sân.
Khoảnh khắc đen tối nhất của Zizou
Gọi đây là khoảnh khắc đen tối nhất trong sự nghiệp của Zidane là nhận định có cơ sở. Bởi cú húc đầu ấy không diễn ra ở một trận vòng bảng vô thưởng vô phạt, mà ở phút 110 của trận chung kết World Cup, cũng là trận chia tay sự nghiệp của anh.
Sau pha xấu chơi, Zidane bị truất quyền thi đấu, tuyển Pháp bước vào loạt luân lưu mà không còn thủ lĩnh lớn nhất, rồi gục ngã khi Trezeguet sút bóng dội xà ngang. Vài ngày sau, Zidane xin lỗi vì hành vi đó và nói mình bị xúc phạm tới mẹ và chị gái; Materazzi thừa nhận có buông lời khó nghe nhưng phủ nhận yếu tố phân biệt chủng tộc.
FIFA sau đó treo giò Zidane 3 trận mặc cho anh đã tuyên bố giã từ sự nghiệp, Materazzi hai trận. Từng ấy dữ kiện đủ để kết luận: Zidane có lý do để nổi giận, nhưng hành động của anh vẫn là cú sập hình ảnh đúng vào thời khắc lẽ ra huyền thoại phải giữ được sự điềm tĩnh ở một thời điểm mà anh đang có cơ hội lần thứ 2 chạm tay vào chiếc cúp Vàng thế giới danh giá.
Bi kịch nằm ở chỗ Zidane đã suýt có một cái kết hoàn hảo
Điều khiến ký ức này đau hơn là trước cú húc đầu ấy, Zidane vẫn ở rất gần một đoạn kết huy hoàng. Anh ghi bàn trong trận chung kết, rồi còn tung ra cú đánh đầu hiểm hóc trong hiệp phụ buộc Buffon phải cứu thua, pha bóng được FIFA nhắc lại như một trong những khoảnh khắc then chốt của trận đấu ấy.
Ngày hôm sau, Zidane vẫn được trao Quả bóng vàng World Cup, còn Buffon nhận giải thủ môn xuất sắc nhất giải. Sự đối lập ấy nói lên tất cả: một cầu thủ vẫn đủ lớn để được vinh danh là hay nhất giải, nhưng cũng đủ bốc đồng để phá vỡ hình ảnh đẹp của mình trong mắt cả thế giới túc cầu.
Berlin 2006 vì thế mãi ghi dấu không chỉ là một trong những trận chung kết kỳ lạ nhất lịch sử World Cup. Nó còn là minh chứng rằng một huyền thoại có thể chạm rất gần tới sự bất tử, rồi tự làm hoen ố nó chỉ trong vài giây. Đó là bóng đá, và là sự nghiệt ngã ngay cả với những biểu tượng vĩ đại nhất.