Một người Anh lấp chỗ trống của giấc mơ Mỹ
Trong khi quan hệ Anh – Mỹ có lúc gượng gạo, David Beckham lại trở thành sợi dây mềm mại, dễ chịu giữa hai bên. Anh là người Anh nhưng sống trọn giấc mơ Mỹ: xuất hiện trên khán đài các trận tuyển Mỹ, tuyển Anh, Argentina, có mặt trong quảng cáo mỗi khi truyền hình tạm dừng, được chiếu trên màn hình lớn trong lễ khai mạc World Cup trên đất Mỹ, rồi nhận sao trên Đại lộ Danh vọng với Tom Cruise đứng ra giới thiệu.
Ở tầm biểu tượng, Beckham đang lấp vào khoảng trống mà bóng đá Mỹ chưa từng có: một ngôi sao toàn cầu mà người Mỹ có thể coi như “người nhà”, vừa mang chất Anh, vừa thấm đẫm văn hóa Mỹ, từ cách ăn mặc, phong thái đến cách anh xuất hiện trong các sự kiện thể thao và giải trí.
Ám ảnh với nước Mỹ từ phòng khách Leytonstone
Niềm gắn bó này không phải đến khi Beckham sang LA Galaxy mà đã bắt đầu từ thời thơ ấu. Lớn lên ở Leytonstone, anh vừa xem Bryan Robson đá cho Manchester United, vừa mê những loạt phim truyền hình Mỹ như “Hiệp sĩ đường phố”, “Biệt đội A”, rồi ngồi xem “Những bà nội trợ vui nhộn” cùng mẹ. Chuyến đi Mỹ đầu tiên năm 16 tuổi trong một tour bóng đá ở Dallas, rồi lần sang Los Angeles đúng dịp World Cup 1994 càng khiến anh bị cuốn vào không khí thể thao kiểu Mỹ.
Các chi tiết đời sống riêng cũng mang màu Mỹ: lần đầu gặp Madonna ở hậu trường buổi diễn Spice Girls tại Madison Square Garden, con trai đầu lòng được đặt tên Brooklyn, ngày kỷ niệm cưới rơi đúng 4-7, số áo 23 ở Real Madrid là lời tri ân Michael Jordan và tham vọng trở thành kiểu vận động viên “vượt ra ngoài sân đấu” như các siêu sao bóng rổ.
Từ quyết định bị chê cười đến bước ngoặt của bóng đá Mỹ
Khi Beckham chọn rời Real Madrid sang LA Galaxy ở tuổi 31, chủ tịch Real khi đó là Ramon Calderon mỉa mai anh sẽ chỉ là “diễn viên hạng B ở Hollywood”. Thực tế diễn ra ngược lại. Beckham rời Madrid với chức vô địch Tây Ban Nha, sang Mỹ trong vai trò bản hợp đồng được cả giải đấu xây dựng như một thí nghiệm xã hội: không chỉ kiếm tiền và nổi tiếng, mà phải để lại dấu ấn lâu dài cho bóng đá Mỹ.
Quy định “cầu thủ ngoại lệ” cho phép mỗi đội trả lương vượt trần cho một ngôi sao được giới chủ Galaxy thai nghén và nhanh chóng được gọi bằng tên Beckham. Khi anh đến, giải nhà nghề Mỹ có 13 đội, nay đã lên 30. Anh không chỉ đá bóng rồi rời đi như nhiều ngôi sao khác, mà ở lại, trở thành ông chủ, góp phần làm giải đấu đủ sức hấp dẫn Lionel Messi sau này.
Inter Miami và cú chốt hạ với Messi
Ngay trong hợp đồng sang Galaxy, Beckham đã cài điều khoản được mua một đội bóng mới với giá cố định sau khi giải nghệ. Lựa chọn Miami cho dự án đó tỏ ra cực kỳ đúng thời điểm: thành phố bùng nổ về thể thao, nghệ thuật, công nghệ, tài chính. Đội bóng của anh, Inter Miami, giờ được định giá cao nhất giải, chiếc áo hồng xuất hiện từ bãi biển Miami đến các góc phố châu Á.
Hành trình xin đất, xây sân, vượt qua kiện tụng kéo dài nhiều năm, nhưng đổi lại là khoảnh khắc Messi tuyên bố trên truyền hình rằng anh sẽ đến Inter Miami. Beckham kể lại cảnh thức dậy ở Nhật, điện thoại rung liên tục, rồi bật kính lên đọc tin Messi tự mình công bố. Với anh, đó là giây phút “thay đổi cả câu lạc bộ”, biến mọi nỗ lực trước đó thành có nghĩa.
Từ “cậu bé ngu ngốc” đến thương hiệu được Harvard mổ xẻ
Sau tấm thẻ đỏ ở World Cup 1998, báo lá cải Anh gọi Beckham là “một cậu bé ngu ngốc”. Gần hai thập kỷ sau, anh trở thành đề tài nghiên cứu tại Trường Kinh doanh Harvard. Lý do là thỏa thuận với Tập đoàn Thương hiệu Authentic, đơn vị nắm quyền khai thác hình ảnh những biểu tượng như Muhammad Ali, Marilyn Monroe, Elvis Presley.
Authentic muốn nắm phần lớn cổ phần công ty quản lý hoạt động thương mại của Beckham, trừ khoản đầu tư vào Inter Miami. Giám đốc điều hành của họ ví Beckham như “chuột Mickey” trong đời thực: người hâm mộ yêu mến sẽ mua kính mắt, sản phẩm mang tên anh giống cách họ mua áo in hình nhân vật hoạt hình. Năm gần nhất, công ty của Beckham báo lãi trước thuế 45 triệu đôla, doanh thu hơn 92 triệu, cổ đông nhận cổ tức hàng chục triệu.
Gương mặt quen thuộc của World Cup trên đất Mỹ
World Cup 2026 trên đất Mỹ, Canada, Mexico là sân khấu lý tưởng để tất cả những lớp vai đó giao thoa: cựu cầu thủ, ông chủ câu lạc bộ, biểu tượng quảng cáo. Beckham đi từ Los Angeles đến Boston, rồi Miami, vừa xem tuyển Mỹ, tuyển Anh, Argentina thi đấu, vừa xuất hiện dày đặc trong các chiến dịch của Adidas, Pepsi, McDonald’s, Lenovo, ngân hàng Mỹ.
Khác với vai trò đại sứ kín lịch ở World Cup Qatar, lần này anh có thể thong thả hơn, nhâm nhi ly rượu trên khán đài, chụp ảnh với Diego Simeone – người từng là đối thủ trong pha thẻ đỏ năm 1998 – và tận hưởng cảm giác bóng đá ở Mỹ đã thực sự bước lên sân khấu lớn, trong đó anh tin mình góp một phần nhỏ.