Messi tăng tốc bám đuổi Ronaldo trên “bảng xếp hạng tỷ phú” bóng đá

Barca lao đao sau vụ Neymar: 222 triệu euro và những quyết định đắt giá

Bellingham, Rice và bài toán khiến tuyển Anh của Tuchel mất chất nổ

Hôm nay bạn muốn chia sẻ điều gì?

Thanh Hải

Cập nhật lịch thi đấu bóng đá World Cup 2026 đầy đủ và mới nhất theo giờ Việt Nam, bao gồm toàn bộ các trận từ vòng bảng, vòng loại trực tiếp đến chung kết tại Mỹ, Canada và Mexico.

Xem thêm
0
6,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Hiếu Lê

Công Phượng từng bước vào bóng đá Việt Nam như một biểu tượng của hy vọng. Từ lứa U19 HAGL gây sốt cả nước, anh mang theo tình yêu, kỳ vọng, cả những đòi hỏi đôi khi vượt quá sức một cầu thủ trẻ. Hơn một thập kỷ sau, chức vô địch Hạng Nhất cùng Trường Tươi Đồng Nai không lộng lẫy như nhiều người từng tưởng tượng cho anh. Nhưng ở tuổi 31, chiếc cúp quốc nội đầu tiên ấy có giá trị theo một cách rất khác. Nó dành cho một người đã đi qua đủ va đập, đủ lận đận, nhưng vẫn giữ được tình yêu và sự nghiêm túc với bóng đá.

Danh hiệu đến sau những người bạn cũ

Công Phượng không thiếu hào quang, nhưng danh hiệu cấp câu lạc bộ trong nước lại lẩn tránh anh quá lâu. Trong khi Văn Thanh đã vô địch V.League cùng Công An Hà Nội, Văn Toàn, Tuấn Anh hay Hồng Duy cũng chạm tay vào đỉnh cao quốc nội với Nam Định, tiền đạo xứ Nghệ phải chờ đến Hạng Nhất mới có ngày nâng cúp. Khoảng cách ấy làm hành trình của anh thêm nhiều dư vị. Công Phượng từng được kỳ vọng phải dẫn đầu một thế hệ, nhưng cuối cùng lại phải học cách đi chậm, đi vòng và chấp nhận làm lại ở nơi ít ánh đèn hơn.

Cú đá hỏng và cách đứng dậy

Mùa trước, thất bại ở trận play-off thăng hạng là vết sẹo khó quên. Công Phượng bước lên chấm 11m khi đội nhà cần bàn thắng để níu hy vọng, nhưng cú sút của anh bị cản phá. Với một cầu thủ đã quen sống trong sự soi xét, khoảnh khắc ấy dễ kéo theo cảm giác nặng nề hơn cả một trận thua. Nhưng bóng đá không chỉ đo bản lĩnh bằng cú sút thành công, mà còn bằng cách một cầu thủ trở lại sau khi vấp ngã. Một năm sau, chính Công Phượng góp bàn trong chiến thắng trước Long An, giúp Trường Tươi Đồng Nai vô địch sớm. Đó là màn đáp trả lặng lẽ, không ồn ào, nhưng đủ sắc.

Giá trị mới của một thủ lĩnh

Công Phượng của hôm nay không còn là chàng trai rê bóng giữa vòng vây tiếng hò reo năm nào. Anh chơi thực tế hơn, tiết chế hơn và hiểu rõ nhịp đấu hơn. Ở Hạng Nhất, kinh nghiệm của anh trở thành thứ vũ khí quan trọng: giữ bóng, kéo nhịp, chọn thời điểm bứt tốc, tạo áp lực lên hàng thủ đối phương và xuất hiện trong các trận đấu bản lề. Anh không cần chạm bóng thật nhiều để chứng minh mình đặc biệt. Chỉ cần vài pha xử lý đúng lúc, Công Phượng vẫn có thể đổi hướng trận đấu.

Vinh quang của sự bền bỉ

"Dù kết quả có đến muộn nhưng hành trình cố gắng luôn tồn tại” là câu nói hợp với Công Phượng ở chặng này. Anh từng xuất ngoại, từng mất nhịp, từng bị đặt cạnh những kỳ vọng không dễ chịu, rồi trở lại Hạng Nhất để tìm lại cảm giác thi đấu. Danh hiệu này chưa đủ để đưa Công Phượng lên một vị trí mới trong lịch sử, nhưng nó cho sự nghiệp của anh một cái kết đẹp cho một chặng đường nhiều lận đận. Anh không chiến thắng trong hào quang rực rỡ, mà bằng cách lặng lẽ hơn: từng vấp ngã, từng chịu áp lực, rồi vẫn đứng dậy để tự mở lại cơ hội cho mình.

Xem thêm
0
7,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Mazraoui tạo nên giá trị vì sự âm thầm

Noussair Mazraoui đến Man Utd mà không kéo theo những ồn ào như rất nhiều cầu thủ từng cập bến Old Trafford. Nhưng càng thi đấu, anh càng khiến Manchester United hiểu rằng họ đã chiêu mộ đúng người mà mình cần.

United biết mình mua được một hậu vệ chất lượng. Dù vậy, thứ khiến CLB bất ngờ hơn nằm ở cách Mazraoui thích nghi: nhanh, lì lợm, mạnh mẽ, quyết liệt trong tranh chấp và rất bình tĩnh mỗi khi phải xử lý bóng dưới sức ép lớn.

Giá trị của một cầu thủ biết chơi bóng đúng nghĩa

Mazraoui không phải mẫu hậu vệ chỉ chạy biên rồi tạt bóng theo thói quen. Điểm mạnh của anh nằm ở tư duy chơi bóng. Anh biết khi nào cần bó vào trong để hỗ trợ tuyến giữa, khi nào giữ chiều rộng, khi nào dâng lên và khi nào phải lùi lại để bảo vệ khoảng trống sau lưng.

Khả năng dùng bóng bằng cả hai chân giúp Mazraoui thoát pressing tốt hơn nhiều hậu vệ biên thông thường. Với một Man United thường xuyên gặp vấn đề trong khâu triển khai từ tuyến dưới, sự tỉnh táo ấy có giá trị lớn.

Sự đa năng khiến United yên tâm

Mùa đầu tiên của Mazraoui tại Manchester United cho thấy anh không chỉ là phương án cho vị trí hậu vệ phải. Anh từng được dùng ở nhiều vai trò khác nhau: hậu vệ biên, trung vệ lệch, cầu thủ chạy cánh trong hệ thống ba trung vệ, thậm chí có thời điểm được kéo vào khu vực trung lộ để hỗ trợ kiểm soát bóng.

Việc ra sân nhiều và duy trì được sự ổn định giúp anh trở thành một trong những cầu thủ được đồng đội đánh giá cao. Đó là sự ghi nhận đáng trân trọng, bởi phòng thay đồ của CLB luôn biết ai là người thật sự đáng tin trên sân.

“Nous” và sự hòa nhập lặng lẽ

Mazraoui không cần nói quá nhiều để chiếm cảm tình ở Carrington. Tính cách điềm đạm, cư xử đúng mực và luôn tôn trọng người khác giúp anh nhanh chóng được yêu mến. Các đồng đội gọi anh bằng biệt danh thân mật “Nous”, một chi tiết nhỏ nhưng nói lên khá nhiều về vị trí của anh trong tập thể.

Ngoài sân, Mazraoui giản dị, thích dành thời gian cho gia đình, từng đi câu cá trong kỳ nghỉ. Trên sân, anh lại đá với sự máu lửa cần có của Premier League: áp sát quyết liệt, không ngại va chạm và luôn sẵn sàng bước vào những pha bóng khó.

Ten Hag đã nhìn đúng người

Erik ten Hag là người thúc đẩy mạnh thương vụ này, và Mazraoui đã giúp lựa chọn ấy trở nên thuyết phục hơn. Cả hai từng làm việc cùng nhau tại Ajax, nơi hậu vệ người Morocco trưởng thành trong một môi trường đòi hỏi cầu thủ phòng ngự phải biết chuyền, biết di chuyển và hiểu cấu trúc chiến thuật.

Những bản hợp đồng gắn với Ten Hag từng gây tranh cãi ở United, nhưng Mazraoui là trường hợp khác. Anh không đến để sống bằng mối quan hệ cũ với HLV. Anh tự chứng minh bằng từng trận đấu, từng pha xử lý và từng lần đội bóng cần một cầu thủ có thể đá nhiều vai.

Tham vọng của người đã quen cảm giác chiến thắng

Mazraoui đã có bốn chức vô địch quốc nội trong sự nghiệp, ba cùng Ajax và một cùng Bayern Munich. Kinh nghiệm ấy tạo cho anh nền tảng của một cầu thủ biết thế nào là áp lực danh hiệu. Ở United, ngôi sao Ma Rốc không đến để làm nền cho một dự án dang dở. Cầu thủ này muốn chinh phục những đỉnh cao mới.

Anh đến với mong muốn góp phần kéo đội bóng trở lại cuộc đua thật sự. Trong một tập thể còn nhiều biến động, Mazraoui đem lại cảm giác chắc chắn: không ồn ào, không màu mè, nhưng bền bỉ, thông minh và đáng tin. Đôi khi, một bản hợp đồng thành công không cần được định nghĩa bằng tiền bạc, mà bằng việc đội bóng cảm thấy yên tâm mỗi khi tên anh xuất hiện trên sân. Đó chính xác là những gì Mazraoui mang đến cho nửa đỏ sau hai mùa giải khoác áo đại diện nước Anh.

Xem thêm
0
961 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
World Cup 2026

Duy Tân

Từ Low đến Tuchel, Ancelotti, Pochettino

Didier Deschamps bắt đầu dẫn dắt tuyển Pháp trong bối cảnh Joachim Low đang ở đỉnh cao cùng đội tuyển Đức. Khi đó, Low là biểu tượng cho một mô hình huấn luyện viên tuyển quốc gia gắn bó lâu dài. Deschamps tiếp quản Pháp sau cú sốc Nam Phi 2010, rồi dần trở thành người kế tục vai trò “kẻ bền bỉ” mà Low từng nắm giữ.

Trong quãng thời gian Deschamps tại vị, nhiều huấn luyện viên tên tuổi đã trải nghiệm bóng đá tuyển rồi rời đi: Luis Enrique với Tây Ban Nha, Antonio Conte với Italia, Louis van Gaal với Hà Lan. Giờ đây, đến lượt những cái tên như Thomas Tuchel, Carlo Ancelotti, Mauricio Pochettino bước vào sân chơi này, trong khi Deschamps vẫn hiện diện như một điểm cố định hiếm hoi.

Giới hạn của sự gắn bó quá lâu

Joachim Low là tấm gương cho cả thành công lẫn mặt trái của việc ở lại quá lâu. Sau chức vô địch World Cup 2014, đội tuyển Đức dần sa sút, và Low bị cho là đã kéo dài nhiệm kỳ vượt quá thời điểm thích hợp. Deschamps có nguy cơ đối mặt với nhận định tương tự nếu Pháp thi đấu thất vọng tại World Cup 2026 trên đất Mỹ.

Áp lực càng lớn khi Zinedine Zidane, đồng đội cũ và là huấn luyện viên từng ba lần vô địch châu Âu cấp câu lạc bộ, được xem như người kế nhiệm đã chờ đợi nhiều năm. Sự hiện diện của Zidane khiến mọi đánh giá về Deschamps luôn đặt trong thế so sánh, nhất là khi đội tuyển không đạt phong độ tương xứng với chất lượng nhân sự.

Thành tích sâu ở các giải lớn như một “tấm khiên”

Dù chịu nhiều hoài nghi, Deschamps sở hữu chuỗi thành tích ổn định ở các giải đấu lớn. Trong sáu lần dự Euro và World Cup, đội tuyển Pháp của ông chỉ bị loại bởi những nhà vô địch như Đức năm 2014, Bồ Đào Nha ở chung kết Euro 2016, thua trên chấm phạt đền tại Euro 2020 và chung kết World Cup 2022, rồi gục ngã sát nút trước Tây Ban Nha ở Munich.

Những kết quả đó giúp Deschamps khác biệt so với nhiều đồng nghiệp được ca ngợi về phong cách nhưng không tiến xa bằng. Ông không tạo ra một “trường phái Deschamps”, nhưng lại thường xuyên đưa đội bóng đến những trận đấu cuối cùng, điều mà không phải huấn luyện viên nào cũng làm được trong môi trường bóng đá tuyển nhiều biến động.

Thực dụng, ít màu mè và cách dùng người đặc trưng

Deschamps thường bị gắn với hình ảnh thực dụng, ít phô diễn. Tuy nhiên, trong khuôn khổ bóng đá tuyển, ông cho thấy khả năng điều chỉnh nhân sự linh hoạt. Tại World Cup 2018, ông chấp nhận để Olivier Giroud đá chính dù không ghi bàn, chỉ để tạo không gian cho Kylian Mbappe và Antoine Griezmann. Blaise Matuidi được kéo lệch trái để bảo vệ tuyến giữa, giúp Paul Pogba có thêm tự do tấn công.

Đến World Cup 2022, khi mất Pogba và N’Golo Kante, Deschamps kéo Griezmann xuống thấp hơn, trao lại cơ hội cho Adrien Rabiot dù cầu thủ này từng từ chối vào danh sách dự phòng năm 2018. Trong trận chung kết, ông mạnh tay rút Giroud và Ousmane Dembele ngay hiệp một, một quyết định cho thấy sự lạnh lùng trong xử lý tình huống.

Thế hệ mới và bài toán cho chặng cuối

Hiện tại, Deschamps làm việc với một nhóm cầu thủ tấn công giàu tốc độ và kỹ thuật: Kylian Mbappe, Ousmane Dembele, Desire Doue, Michael Olise, cùng chủ nhân Quả bóng vàng. Tuyển Pháp khó hướng tới lối chơi kiểm soát bóng áp đảo, nhưng lại có khả năng phản công rất mạnh. Vấn đề là tìm được cấu trúc phù hợp để những cá nhân này phát huy mà không làm đội bóng mất cân bằng.

Euro 2024 cho thấy giới hạn khi Pháp vào tới bán kết nhưng không ghi được bàn thắng nào từ bóng sống, chỉ dựa vào hai pha phản lưới, một quả phạt đền và loạt sút luân lưu. Nếu World Cup 2026 lặp lại hình ảnh đó, câu chuyện “ở lại quá lâu” sẽ trở nên gay gắt hơn, nhất là khi Zidane vẫn ở phía sau như một lựa chọn luôn sẵn sàng.

MetLife Stadium và khả năng khép lại một vòng tròn

World Cup 2026 mở màn với trận đấu của Pháp tại sân MetLife ở New York. Cũng tại đây, Deschamps có thể khép lại hành trình của mình nếu đó là nơi diễn ra trận đấu cuối cùng của ông cùng đội tuyển. Sau hơn một thập kỷ sống giữa những làn sóng huấn luyện viên mới, việc ông dừng lại ở Mỹ sẽ đánh dấu sự kết thúc của một kiểu huấn luyện viên tuyển quốc gia gắn bó dài lâu, trong bối cảnh thế hệ Tuchel, Ancelotti, Pochettino đang bước vào sân khấu này.

Xem thêm
0
150 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Áp lực sau vụ Neymar rời đi

Khoản tiền 222 triệu euro từ việc Neymar sang Paris Saint-Germain từng đặt Barcelona vào tâm bão. Josep Maria Bartomeu kể lại rằng thời điểm đó, không chỉ mất một ngôi sao lớn, ban lãnh đạo còn đối mặt nguy cơ bị các đội khác “bẻ nát” đội hình. Ông nói các câu lạc bộ Ngoại hạng Anh và những đội bóng thuộc sở hữu nhà nước như PSG hay Manchester City đã đẩy giá chuyển nhượng lên cao, khiến thị trường bị lạm phát.

Bartomeu cho biết sau khi điều khoản giải phóng của Neymar được kích hoạt, Barca rơi vào giai đoạn rất khó khăn. Chỉ vài ngày sau, họ còn nhận thông tin có đội sẵn sàng trả 400 triệu euro để giải phóng hợp đồng của Lionel Messi, càng làm bầu không khí thêm căng thẳng.

Dembele và Coutinho trong tính toán ban đầu

Theo Bartomeu, lựa chọn Ousmane Dembele không phải quyết định bốc đồng. Ông khẳng định đây là yêu cầu trực tiếp từ ban huấn luyện. Mức phí 105 triệu euro cộng 30–35 triệu euro phụ phí được xem là chấp nhận được trong bối cảnh cầu thủ này còn rất trẻ. Dembele khởi đầu tích cực nhưng nhanh chóng bị chấn thương cản trở.

Với Philippe Coutinho, Bartomeu lý giải thương vụ này gắn với việc Andres Iniesta thông báo sẽ rời đội. Ban huấn luyện đề xuất chiêu mộ Coutinho và Barca khi đó đủ khả năng tài chính để thực hiện. Cầu thủ người Brazil được mua với giá 135 triệu euro, trong kỳ vọng lấp vào khoảng trống mà Iniesta để lại.

Khoảng cách giữa kỳ vọng và thực tế

Hành trình của Coutinho tại Barca không đi theo kịch bản mà ban lãnh đạo mong muốn. Anh chỉ gắn bó bốn năm, bao gồm một mùa cho mượn tại Bayern Munich. Tại Đức, Coutinho lại được đánh giá thành công hơn khi góp phần vào cú ăn ba, trong khi ở Barcelona anh không thể trở thành lựa chọn số một.

Dembele thì trải qua chuỗi chấn thương và các vấn đề kỷ luật trước khi tỏa sáng ở mùa cuối cùng tại Camp Nou. Dù vậy, Barca lại bán anh với giá thấp cho PSG vào năm 2023. Tại Paris, Dembele trở thành trụ cột trong đội hình của Luis Enrique, góp mặt trong tập thể vô địch Champions League hai mùa liên tiếp.

Hệ quả tài chính và sự trở lại thận trọng

Những quyết định thời hậu Neymar, cộng thêm tác động của dịch COVID-19, góp phần làm tài chính Barcelona suy sụp. Câu lạc bộ rơi vào giai đoạn khó khăn kéo dài, buộc phải thắt chặt chi tiêu. Dù vậy, đội bóng xứ Catalunya dần phục hồi, giành chức vô địch La Liga trong hai mùa gần đây.

Trong bối cảnh ngân sách hạn hẹp, Barca vẫn thu hút được nhiều cầu thủ tên tuổi, đồng thời đẩy mạnh sử dụng lực lượng từ lò đào tạo. Những cái tên trẻ được đôn lên đội một ngày càng nhiều, tạo nên diện mạo mới cho đội bóng sau chuỗi năm tháng chi tiêu mạnh tay từ khoản tiền Neymar.

Xem thêm
0
433 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật