MU mạnh lên dưới Carrick, nhưng Keane cảnh báo: Đừng vội mơ ngôi vương!

Maresca đang đưa Man City trở lại thời Sterling – Sane?

418 triệu bảng cho 4 cầu thủ: Premier League đang tự đẩy giá lên tới đâu?

Hôm nay bạn muốn chia sẻ điều gì?

Tien Tai

Thực tế lực lượng: Khoảng trống ngay trước mùa giải

Barcelona bước vào những ngày cuối kỳ chuyển nhượng với một khoảng trống rất rõ ở vị trí trung phong. Robert Lewandowski đã hết hợp đồng và chuyển sang Chicago Fire, còn Ferran Torres được bán cho Paris Saint-Germain với giá khoảng 50 triệu euro. Riêng tại La Liga mùa trước, 2 cầu thủ này ghi tổng cộng 30 bàn, gồm 16 của Ferran và 14 của Lewandowski.

Mục tiêu lớn nhất ban đầu là Julián Álvarez, nhưng Atlético Madrid gần như đóng mọi cánh cửa. Đội bóng thủ đô đã từ chối đề nghị 100 triệu euro và tuyên bố ngay cả 150 hay 200 triệu euro cũng không làm họ thay đổi quyết định. Barcelona vì thế buộc phải chuyển hướng.

Anthony Gordon đã đến với mức phí khoảng 70 triệu euro cố định, có thể tăng thêm 10 triệu, còn Karim Adeyemi tiêu tốn 22 triệu euro cùng 7 triệu phụ phí. Cả 2 tăng tốc độ, khả năng pressing và sự linh hoạt cho hàng công, nhưng đều không phải mẫu số 9 thuần túy mà Hansi Flick vẫn muốn bổ sung.

Yêu cầu không dừng ở số bàn thắng

Barcelona cần người ghi bàn, nhưng vị trí mới còn phải phù hợp với cách Flick tổ chức đội bóng. Tiền đạo phải tham gia pressing, đủ tốc độ để khai thác khoảng trống sau hàng thủ và biết kết nối với Lamine Yamal, Raphinha, Dani Olmo hay các tiền vệ thường xuyên xâm nhập vòng cấm.

Đây là lý do một trung phong chỉ đứng chờ bóng trong khu vực 16,5 m chưa chắc phù hợp.

Gordon có thể đá cao nhất, Adeyemi cũng từng chơi trung phong, nhưng điểm mạnh của cả 2 vẫn nằm ở những pha di chuyển rộng và tăng tốc. Nếu Barcelona không mua thêm người, Flick sẽ phải luân phiên các phương án ấy hoặc trao nhiều cơ hội hơn cho Hamza Abdelkarim.

Vấn đề vì thế không đơn thuần là tìm người thay Lewandowski. Barcelona phải quyết định họ còn muốn duy trì một số 9 truyền thống hay chuyển hẳn sang hàng công linh hoạt hơn.

Nhóm kinh nghiệm: Oyarzabal và Lautaro

Mikel Oyarzabal là một phương án có mức độ an toàn khá cao về chuyên môn. Mùa trước anh ghi 15 bàn sau 34 trận La Liga, trong đó có 30 lần đá chính cho Real Sociedad.

Ở World Cup 2026, Oyarzabal tiếp tục chứng minh khả năng chơi trung phong trong hệ thống kiểm soát bóng của Tây Ban Nha. Anh hiểu rõ Yamal, Pedri, Olmo và nhiều cầu thủ Barcelona, đồng thời có thể lùi xuống phối hợp thay vì chỉ hoạt động trong vòng cấm.

Nhược điểm nằm ở tuổi tác và tính khả thi của thương vụ. Oyarzabal đã 29 tuổi, gắn bó gần như toàn bộ sự nghiệp với Real Sociedad và đội bóng xứ Basque không chịu áp lực phải bán.

Lautaro Martínez còn là cái tên lớn hơn. Sau khi hướng Álvarez bế tắc, Barcelona đã chuyển sự chú ý mạnh sang đội trưởng Inter Milan. Nhưng phía đội bóng Italy cũng xác định Lautaro không phải cầu thủ để bán.

Tiền đạo Argentina có khả năng ghi bàn, pressing và hoạt động rộng rất tốt. Dù vậy, anh đã quen nhiều năm với hệ thống 2 tiền đạo của Inter. Nếu đến Barcelona, Lautaro sẽ phải thích nghi với việc thường xuyên trở thành điểm cao nhất duy nhất trên hàng công.

Mikautadze: Phù hợp nhưng giá không còn rẻ

Georges Mikautadze là lựa chọn đáng chú ý hơn nếu Barcelona muốn tìm một trung phong trẻ hơn nhưng đã có kinh nghiệm tại La Liga.

Tiền đạo Georgia ghi 13 bàn sau 32 trận trong mùa đầu tiên cùng Villarreal. Anh xử lý bóng tốt trong vòng cấm, biết lùi xuống liên kết và đủ kỹ thuật để tự tạo cơ hội thay vì hoàn toàn phụ thuộc vào những đường chuyền cuối cùng.

Nhưng lợi thế về giá gần như đã biến mất.

Từ ngày 15/8, điều khoản giải phóng của Mikautadze tăng từ 60 lên 78 triệu euro. Villarreal cũng chưa nhận được đề nghị chính thức và không có ý định chủ động bán cầu thủ.

Barcelona vì thế có thể phải trả gần mức dành cho một tiền đạo đã thành danh nếu muốn sở hữu Mikautadze. Khi đó, câu hỏi chuyển từ “có phù hợp không” sang “có đáng chi gần 80 triệu euro không”.

Esposito và Fernández-Pardo: Hợp kiểu chơi nhưng rủi ro cao hơn

Sebastiano Esposito mang một hồ sơ khác. Sau nhiều mùa được Inter cho mượn, anh chơi 36 trận Serie A cho Cagliari mùa trước, ghi 7 bàn và có khoảng 4-5 kiến tạo tùy cách thống kê.

Esposito không phải trung phong chỉ chờ bóng. Anh thường lùi xuống, nhận bóng giữa các tuyến rồi chuyền cho đồng đội băng lên. Cách chơi ấy có những nét phù hợp với hàng công cơ động mà Barcelona đang cân nhắc.

Nhưng vấn đề ngoài sân khiến lựa chọn này trở nên phức tạp. Esposito rời trại tập huấn Cagliari trong lúc tranh chấp về việc điều chỉnh hợp đồng. Sau đó anh tiếp tục vắng mặt và tương lai tại câu lạc bộ trở nên bất ổn.

Matías Fernández-Pardo cũng nằm trong nhóm cầu thủ đáng theo dõi hơn là một giải pháp chắc chắn. Tiền đạo 21 tuổi ghi 8 bàn và có 5 kiến tạo ở Ligue 1 mùa trước cho Lille, đồng thời có thể chơi cả cánh trái lẫn trung phong.

Tốc độ, thể hình và khả năng di chuyển không bóng của anh phù hợp với pressing của Flick. Atlético Madrid cũng đang theo sát và đã xuất hiện đề nghị khoảng 35 triệu euro. Tuy nhiên, Fernández-Pardo vẫn chưa có kinh nghiệm đủ lớn ở vị trí số 9 để Barcelona đặt toàn bộ trách nhiệm ghi bàn lên vai.

Tresoldi và Hamza: Đầu tư cho tương lai

Nicolò Tresoldi đang nổi lên trong danh sách mới nhất của Barcelona. Trung phong 22 tuổi của Club Brugge được đánh giá cao nhờ thể hình, khả năng làm tường và bản năng chọn vị trí.

So với Oyarzabal hay Lautaro, Tresoldi rẻ hơn và còn nhiều dư địa phát triển. Đổi lại, anh chưa từng trải qua sức ép của một đội bóng phải vô địch La Liga và tiến sâu tại Champions League.

Hamza Abdelkarim thậm chí còn trẻ hơn.

Barcelona mua đứt tiền đạo Ai Cập từ Al Ahly với giá 1,5 triệu euro và ký hợp đồng tới năm 2029. Trong giai đoạn chuẩn bị mùa giải, Hamza ghi 4 bàn, gồm cú đúp trước Birmingham cùng các pha lập công vào lưới Basel và chính Al Ahly.

Flick đánh giá cao khả năng chọn vị trí, giữ bóng và tấn công những đường chuyền vào vòng cấm của cầu thủ 18 tuổi. Hamza thậm chí đã được đưa vào kế hoạch cho trận mở màn mùa giải.

Nhưng việc dùng anh như phương án dự phòng khác hoàn toàn với việc đặt trách nhiệm số 9 chính lên một cầu thủ tuổi teen.

Barcelona còn phải quyết định mình muốn kiểu hàng công nào

Bài toán hiện tại không còn đơn giản là chọn Oyarzabal, Lautaro, Mikautadze hay một tiền đạo trẻ.

Trong nội bộ Barcelona đang tồn tại 2 hướng suy nghĩ. Flick muốn có thêm một trung phong rõ ràng sau khi mất Lewandowski và Ferran. Deco lại cởi mở hơn với hàng công di động, trong đó Gordon, Adeyemi, Raphinha hay thậm chí Yamal có thể liên tục đổi vị trí và không cần một số 9 cố định trong mọi trận.

Đây mới là quyết định quan trọng nhất trước khi thị trường đóng cửa.

Nếu Barcelona vẫn muốn một trung phong có thể lập tức gánh trách nhiệm ghi bàn, những phương án như Lautaro hay Oyarzabal mang lại độ an toàn lớn hơn nhưng rất khó mua. Mikautadze trẻ hơn và phù hợp về chuyên môn nhưng giá đã tăng mạnh. Tresoldi, Fernández-Pardo hay Hamza rẻ hơn và có tiềm năng, nhưng mức độ rủi ro cũng cao hơn.

Không cầu thủ nào trong nhóm này sở hữu đầy đủ bộ kỹ năng và tính khả thi mà Barcelona từng nhìn thấy ở Julián Álvarez. Những ngày cuối kỳ chuyển nhượng vì thế sẽ quyết định Barcelona tiếp tục săn một số 9, hay chấp nhận bước vào mùa 2026/27 với một hàng công không có trung phong cố định.

Xem thêm
0
210 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Khởi đầu từ phòng thay đồ

Chelsea bước vào mùa 2026/27 sau một năm đáng thất vọng: đứng thứ 10 Ngoại hạng Anh và không giành vé dự cúp châu Âu. Xabi Alonso vì thế không bắt đầu bằng những tuyên bố về thứ hạng. Điều ông nhấn mạnh trước tiên là xây dựng lại tinh thần, văn hóa và sự gắn kết trong đội.

Sau những ngày đầu làm việc tại Cobham, Alonso cảm nhận “năng lượng đang tốt” và các cầu thủ có sự hào hứng với mùa giải mới. Trong giai đoạn chuẩn bị, ông tiếp tục đặt tinh thần tập thể ngang với yếu tố chuyên môn, coi niềm tin giữa các cầu thủ và sự gắn bó trong phòng thay đồ là nền để Chelsea trở lại cạnh tranh.

Không hứa tốp 4, nhưng tham vọng vẫn rõ

Alonso tránh đưa ra một vị trí cụ thể cho tháng 5. Khi được hỏi về mục tiêu trở lại cúp châu Âu, ông xác nhận đó là điều Chelsea hướng tới, nhưng nhấn mạnh đội bóng phải làm đúng nhiều việc trước khi nghĩ đến kết quả cuối cùng.

Cách tiếp cận này được giữ xuyên suốt tiền mùa giải. Alonso muốn Chelsea có cảm giác mình đủ sức cạnh tranh và xứng đáng chiến đấu cho những mục tiêu quan trọng, còn thứ hạng sẽ được quyết định bằng những gì diễn ra trên sân.

Sau một mùa chỉ đứng thứ 10, đó là lựa chọn dễ hiểu. Chelsea cần tạo lại sự ổn định trước khi nói tới việc trở thành ứng viên vô địch.

9 tân binh cho đội một

Ban lãnh đạo tiếp tục đầu tư mạnh để hỗ trợ Alonso. Tính đến trước vòng mở màn, Chelsea đã bổ sung 9 cầu thủ cho đội một gồm Marco Palestra, Geovany Quenda, Emmanuel Emegha, Morgan Rogers, Danny Welbeck, Maxence Lacroix, Jordan Henderson, Valentin Barco và Pep Chavarria.

Morgan Rogers là khoản đầu tư lớn nhất với giá 117 triệu bảng, còn Lacroix tiêu tốn khoảng 52 triệu bảng. Bên cạnh những cầu thủ trẻ, việc đưa Henderson và Welbeck về cũng bổ sung kinh nghiệm cho một đội hình lâu nay bị đánh giá là quá trẻ.

Alonso hiện có nhiều lựa chọn hơn quanh Cole Palmer, Moises Caicedo và Enzo Fernández. Tuy nhiên, tương lai Enzo vẫn chưa hoàn toàn khép lại khi thị trường còn mở và Manchester City tiếp tục quan tâm. Trước mắt, tiền vệ Argentina vẫn tập luyện bình thường và nằm trong kế hoạch cho trận đầu mùa.

Bước thử đầu tiên tại Craven Cottage

Chelsea mở màn Ngoại hạng Anh bằng chuyến làm khách trước Fulham tại Craven Cottage lúc 20h ngày 24/8 theo giờ Anh, tức 2h ngày 25/8 theo giờ Việt Nam.

Trận derby tây London sẽ là lần đầu những nguyên tắc Alonso xây dựng trong mùa hè được đặt vào một trận chính thức. Chelsea không dự cúp châu Âu mùa này, nên có nhiều thời gian tập luyện và hồi phục hơn các đối thủ phải chia sức trên 4 đấu trường.

Lợi thế về lịch, lực lượng được bổ sung mạnh và một HLV mới tạo ra kỳ vọng lớn. Nhưng sau vị trí thứ 10 mùa trước, Alonso vẫn chọn điểm xuất phát đơn giản hơn: xây một tập thể có tinh thần tốt, đủ khát khao và đủ ổn định để thắng nhiều trận. Thứ hạng vào tháng 5 sẽ là hệ quả của quá trình đó.

Xem thêm
1
294 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Một thương vụ đẩy chi tiêu lên mức chưa từng có

Tottenham đang tiến gần Omar Marmoush trong một mùa hè mà họ đã phá sâu giới hạn chi tiêu quen thuộc. Trước đó, Spurs bỏ 52 triệu bảng cho Jan Paul van Hecke, 85 triệu bảng cho Mateus Fernandes và tối đa 100 triệu bảng cho Sandro Tonali. Giờ đội bóng thành London còn tiến gần Savinho với mức khoảng 85 triệu bảng và đàm phán mua Marmoush với giá khoảng 75 triệu bảng.

Nếu hoàn tất cả 2 thương vụ từ Manchester City, tổng chi của Tottenham trong mùa hè có thể tiến tới gần 400 triệu bảng tùy cách tính phụ phí. Nhưng Marmoush không đơn thuần là một bản hợp đồng đắt tiền khác. Anh bổ sung kiểu tiền đạo mà Roberto De Zerbi hiện chưa có nhiều trong đội hình.

Một tiền đạo không bị bó vào vị trí số 9

Marmoush có thể đá trung phong nhưng cách chơi không giống Dominic Solanke. Thời còn khoác áo Eintracht Frankfurt, tiền đạo Ai Cập thường xuất phát ở giữa, lệch trái hoặc đá cạnh một chân sút khác.

Tại Manchester City, anh cũng được sử dụng ở nhiều vị trí quanh Erling Haaland. Marmoush có thể lùi xuống nhận bóng, kéo sang biên rồi tăng tốc vào khoảng trống, thay vì chỉ chờ những đường chuyền trong vòng cấm.

Sự linh hoạt ấy là lý do Tottenham quan tâm. De Zerbi thích hàng công liên tục đổi vị trí, kéo hậu vệ ra khỏi khu vực quen thuộc rồi khai thác khoảng trống vừa được tạo ra.

Giá trị nằm ở khả năng tự tạo tình huống

Mùa 2025/26 của Marmoush tại Ngoại hạng Anh không bùng nổ về số bàn, một phần vì thời lượng thi đấu hạn chế. Tuy nhiên, anh vẫn thực hiện 30 cú sút, có 12 đường chuyền tạo cơ hội và 11 pha qua người thành công.

Dữ liệu cũng ghi Marmoush có khoảng 1,59 pha dẫn bóng tịnh tiến mỗi 90 phút. Con số này không quá vượt trội, nhưng phù hợp với hình ảnh một tiền đạo sẵn sàng nhận bóng xa khung thành rồi tự đưa tình huống lên phía trước.

Đó là khác biệt quan trọng với một trung phong chủ yếu sống bằng khả năng chọn vị trí trong vòng cấm. Marmoush không cần mọi đợt tấn công phải được đưa tới chân mình ở khu vực cuối sân. Anh có thể tham gia từ sớm hơn.

Thêm lời giải khi đối thủ lùi sâu

Tottenham dưới thời De Zerbi sẽ gặp nhiều đối thủ chủ động kéo đội hình thấp. Khi khoảng trống phía sau hàng thủ biến mất, tốc độ đơn thuần không còn đủ.

Marmoush có lợi thế ở khả năng nhận bóng giữa các tuyến, xoay người và kéo bóng sang vị trí thuận lợi trước khi dứt điểm. Anh cũng có thể đổi chỗ với cầu thủ chạy cánh, giúp Spurs tránh tình trạng một trung phong đứng cố định giữa 2 trung vệ đối phương.

Nếu Solanke đá cùng, Marmoush có thể hoạt động rộng hơn trong khi tiền đạo người Anh giữ trung vệ và làm điểm tựa. Nếu chơi một mình, cầu thủ Ai Cập lại đủ kinh nghiệm để đảm nhiệm vị trí cao nhất.

De Zerbi muốn nhiều kiểu tấn công hơn

Tottenham đã dành phần lớn đầu kỳ chuyển nhượng để xây lại hàng thủ và tuyến giữa với Van Hecke, Tonali và Mateus Fernandes. Những ngày cuối thị trường đang được dành cho hàng công.

Savinho mang tới khả năng qua người và tốc độ ở biên. Marmoush bổ sung một tiền đạo có thể đá giữa, dạt cánh và liên kết với các vị trí xung quanh. Tottenham vì thế không xem 2 cầu thủ Man City là những lựa chọn thay thế nhau.

Marmoush cũng không nhất thiết tới London để đẩy Solanke hay Richarlison khỏi đội hình. Giá trị của thương vụ nằm ở việc De Zerbi có thêm một kiểu tiền đạo khác, đủ khả năng đá cùng hoặc thay thế những người hiện có.

Nếu mức 75 triệu bảng được chốt lại, Tottenham sẽ trả nhiều hơn 59 triệu bảng mà Man City từng bỏ ra để mua Marmoush từ Frankfurt. Với khoản đầu tư ấy, Spurs không chỉ mua thêm một trung phong. Họ đang đặt cược vào việc khả năng di chuyển rộng và tự tạo cơ hội của Marmoush sẽ giúp hàng công có thêm cách giải quyết trận đấu khi phương án số 9 truyền thống không hiệu quả.

Xem thêm
0
1,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
AFF Cup 2026

Phượng Bùi

Franco Mastantuono rời Real Madrid để sang Fiorentina theo dạng cho mượn đến hết mùa 2026/2027. Sau 1 mùa giải khó khăn ở Tây Ban Nha, tiền vệ 19 tuổi khẳng định quyết định ra đi không xuất phát từ cảm giác muốn “trả đũa” đội bóng cũ, mà để tìm cơ hội thi đấu nhiều hơn và tiếp tục phát triển.

Thất vọng ở Madrid nhưng không oán giận

Mùa trước, Mastantuono có 3 bàn, 1 kiến tạo sau 35 lần ra sân cho Real Madrid. Anh thi đấu tổng cộng 1.484 phút, trung bình 42,4 phút mỗi trận, có 17 lần đá chính và chỉ 1 lần chơi trọn 90 phút. Dù vậy, anh không dùng những con số ấy để than phiền. Mastantuono kể lại cuộc nói chuyện với Real Madrid trước khi ra đi diễn ra “thân tình, gần gũi”, đồng thời xác nhận bản thân chủ động lựa chọn rời đội trong bối cảnh có nhiều phương án khác.

Fiorentina thuyết phục bằng dự án bóng đá

Bước ngoặt đến khi Mastantuono trao đổi trực tiếp với Fiorentina và ban huấn luyện. Anh cho biết mình rất ấn tượng với dự án của La Viola và đã đưa ra quyết định khoảng 1 tuần trước khi thương vụ được công bố. Với Mastantuono, Fiorentina là nơi anh tin mình có cơ hội chứng minh năng lực và tiếp tục phát triển.

Cơ hội chứng minh bản thân

Mastantuono nhìn lại mùa giải khó khăn ở Real Madrid như một trải nghiệm giúp anh học hỏi và tiến bộ. Tại Fiorentina, mục tiêu của anh khá rõ ràng: thể hiện mình là mẫu cầu thủ như thế nào, đồng thời đóng góp để đội bóng áo tím duy trì sức cạnh tranh.

Anh cũng nhấn mạnh chuyến đi tới Florence không mang ý nghĩa trả thù hay chứng minh Real Madrid đã sai. Đó đơn giản là một cơ hội mới để được chơi bóng, tiếp tục trưởng thành và tìm lại vị trí của mình sau mùa giải đầu tiên không dễ dàng tại Bernabéu.

Xem thêm
1
3,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phạm Tuấn

Messi đã giúp MLS thu hút sự chú ý lớn chưa từng có, từ khán giả đến các hợp đồng thương mại. Nhưng phía sau sức hút ấy là một vấn đề đáng bàn: MLS đang thực sự mạnh lên, hay ngày càng phụ thuộc vào những siêu sao như Messi?

Khi sức ảnh hưởng của Messi khiến MLS phải xem lại luật

Vụ All-Star Game 2025 là một ví dụ rõ ràng. Messi và Jordi Alba được lựa chọn nhưng không tham dự, nên theo quy định MLS, cả hai phải nhận án treo giò một trận. Giải đấu vẫn áp dụng luật, song Commissioner Don Garber thừa nhận đây là quyết định khó và sau đó cho biết MLS sẽ xem xét lại chính sách liên quan đến All-Star Game.

Điểm đáng nói nằm ở phản ứng sau án phạt. Messi không được đặc cách, nhưng tầm ảnh hưởng của anh đủ lớn để MLS phải đặt lại vấn đề với một quy định vốn đã tồn tại từ trước. Khi một cầu thủ có sức hút quá lớn về hình ảnh và thương mại, mọi quyết định kỷ luật dành cho anh đều trở nên nhạy cảm hơn bình thường.

Bản thân MLS cũng góp phần đẩy sự việc vào thế khó. Trước All-Star Game, Messi đã chơi khoảng 9 trận trong 35 ngày cho Inter Miami, trải dài ở MLS, CONCACAF Champions Cup và Club World Cup. Lịch thi đấu dày khiến yêu cầu anh tiếp tục góp mặt ở một trận mang tính trình diễn trở nên thiếu hợp lý. MLS muốn tận dụng tối đa sức hút của ngôi sao lớn nhất giải đấu, nhưng chính cách khai thác ấy lại tạo ra mâu thuẫn giữa mục tiêu thương mại và nhu cầu bảo vệ thể trạng cầu thủ.

Khoảng cách 250 lần trong cùng một giải đấu

Cấu trúc tài chính còn cho thấy MLS ưu tiên siêu sao đến mức nào. Theo hướng dẫn lương MLSPA tháng 4/2026, thu nhập đảm bảo của Messi vào khoảng 28,33 triệu USD. Trong khi mức lương tối thiểu dành cho cầu thủ thuộc đội một là khoảng 113.400 USD.

Chênh lệch gần 250 lần.

Messi xứng đáng được trả theo sức hút và năng lực của mình. Vấn đề nằm ở cách MLS thiết kế hệ thống: một Designated Player từ 24 tuổi trở lên chỉ chiếm 803.125 USD trong quỹ lương dù mức thu nhập thực tế có thể cao hơn hàng chục lần. Phần lớn đội hình bị kiểm soát chi phí rất chặt, còn một nhóm nhỏ được đặt gần như ngoài giới hạn ấy.

Cầu thủ Mỹ có cơ hội, nhưng chưa chắc được giao vai trò quan trọng

MLS đang trao nhiều cơ hội hơn cho cầu thủ trẻ. Riêng ở vòng 3 mùa 2026, có tới 29 cầu thủ tuổi teen ra sân trên toàn giải, cân bằng kỷ lục MLS. Nhiều đội cũng dành hàng nghìn phút mỗi mùa cho những cầu thủ trưởng thành từ hệ thống đào tạo trẻ.

Nhưng được ra sân và được giữ vai trò quan trọng là hai chuyện khác nhau. Những tài năng Mỹ muốn cạnh tranh ở các vị trí tấn công thường phải đối đầu với nhóm ngôi sao được hưởng cơ chế lương đặc biệt hoặc các cầu thủ U22 được đưa về từ nước ngoài. Các tên tuổi lớn giúp CLB bán vé, thu hút truyền thông, còn nhiều cầu thủ trẻ quốc tế được mua về để phát triển rồi bán sang châu Âu. Trong mô hình đó, cầu thủ bản địa vẫn có chỗ đứng, nhưng không phải lúc nào cũng được ưu tiên ở những vị trí có ảnh hưởng lớn nhất đến cách chơi và đầu ra bàn thắng.

Yan Diomande là một ví dụ đáng suy nghĩ. Anh từng phát triển tại Florida nhưng không được các đội MLS chú ý đúng mức trước khi sang châu Âu. Trái lại, Zavier Gozo đi lên từ học viện Real Salt Lake, được trao cơ hội ở đội một rồi chuyển tới Crystal Palace năm 2026 với mức phí được báo cáo khoảng 15 triệu USD. Hai trường hợp đi theo hai hướng khác nhau cho thấy khả năng phát hiện và phát triển tài năng ở MLS vẫn phụ thuộc rất nhiều vào từng CLB, thay vì tạo ra một mặt bằng đồng đều trên toàn giải.

Messi rồi cũng sẽ rời MLS. Khi thời điểm đó đến, bài toán lớn hơn không phải tìm một ngôi sao khác đủ nổi tiếng để thay thế về mặt hình ảnh. MLS cần tận dụng sức hút và nguồn lực hiện tại để cải thiện hệ thống đào tạo, tuyển trạch và con đường lên đội một cho cầu thủ Mỹ. Nếu phần nền tảng không được nâng lên tương xứng, giải đấu rất dễ tiếp tục đi theo cách cũ: dựa vào một tên tuổi lớn khác để giữ sự chú ý.

Xem thêm
0
2,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật