Dani Olmo: "Cầu thủ có ước mơ, nhưng không phải lúc nào cũng tự quyết định được"

Barca bạo chi mua sắm, loạt sao La Masia phải rời đi tìm cơ hội mới

Messi giã từ: Cả hệ thống bóng đá Argentina cùng vỗ tay ở phút thứ 10

Hôm nay bạn muốn chia sẻ điều gì?

Tien Tai

Từ chiếc áo đến phút dừng trận đấu

Bóng đá Argentina dành một nghi thức đặc biệt cho Lionel Messi sau khi anh chính thức khép lại 21 năm khoác áo đội tuyển. AFA quy định ở lượt đấu kế tiếp, các trận thuộc mọi hạng đấu và môn bóng đá trong hệ thống sẽ được dừng ở phút thứ 10 của hiệp 1 để dành 1 phút vỗ tay cho cựu đội trưởng.

Con số được lựa chọn gắn với chiếc áo số 10 mà Messi đã mang suốt phần lớn sự nghiệp quốc tế, biến số áo quen thuộc thành thời điểm cả sân vận động cùng dừng lại để tri ân.

Số 10 gắn với Messi từ năm 2009

Messi ra mắt đội tuyển Argentina năm 2005 nhưng chưa lập tức mặc số 10. Những năm đầu, anh từng sử dụng số 18 và 19. Phải tới năm 2009, sau khi Juan Román Riquelme rời đội tuyển, Diego Maradona mới trao chiếc áo số 10 cho Messi.

Trận đầu tiên của anh với số áo này là chiến thắng 4-0 trước Venezuela ở vòng loại World Cup ngày 28/3/2009. Messi ghi bàn và kiến tạo ngay hôm đó. Từ thời điểm ấy đến khi giã từ đội tuyển năm 2026, số 10 gần như gắn chặt với hình ảnh của anh trong màu áo Argentina.

Một nghi thức được áp dụng trên toàn hệ thống

AFA không giới hạn lễ tri ân ở giải vô địch quốc gia. Quy định được áp dụng cho các hạng đấu nam và nữ, bóng đá 11 người, futsal và bóng đá bãi biển.

Khi đồng hồ bước sang phút 10 của hiệp 1, trọng tài sẽ cho trận đấu tạm dừng trong 1 phút để khán giả và cầu thủ vỗ tay. Nghi thức đã xuất hiện ngay tối 2/9 trong trận Boca Juniors gặp Vélez Sarsfield tại Cúp Argentina.

Ở những sân có màn hình lớn, trước giờ bóng lăn còn có video chính thức do AFA thực hiện để nhìn lại hành trình của Messi cùng đội tuyển.

207 trận, 125 bàn và cái kết tại World Cup

Messi chia tay Argentina ở tuổi 39 với 207 trận và 125 bàn, đều là những kỷ lục của đội tuyển. Anh cùng đội vô địch Copa America 2021, Finalissima 2022, World Cup 2022 và Copa America 2024.

World Cup 2026 là giải đấu cuối cùng. Messi ghi 8 bàn, có 4 kiến tạo và giành Chiếc giày bạc. Thành tích đó nâng tổng số bàn của anh tại World Cup lên 21 sau 34 trận.

Trận cuối cùng khép lại bằng thất bại 0-1 trước Tây Ban Nha sau hiệp phụ ở chung kết ngày 19/7. Ferran Torres ghi bàn duy nhất ở phút 106, khiến Argentina không thể bảo vệ chức vô địch.

Số 10 còn lại sau lời chia tay

Nghi thức dừng trận ở phút 10 hiện chỉ dành cho đợt tri ân sau khi Messi giải nghệ quốc tế, chứ không phải quy định lâu dài của bóng đá Argentina. Nhưng sự lựa chọn ấy đủ nói lên vị trí của chiếc áo số 10 trong hành trình hơn 2 thập kỷ của anh với đội tuyển.

Từ năm 2009 đến 2026, số áo ấy đi cùng Messi qua những thất bại, những lần trở lại và cuối cùng là giai đoạn thành công nhất sự nghiệp quốc tế. Khi người mặc nó rời sân, bóng đá Argentina chọn chính phút thứ 10 để cả trận đấu tạm dừng và dành sự chú ý cho anh.

Xem thêm
1
188 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Cảm giác mất niềm tin và quyết định quay xe

Folarin Balogun đã tiến rất gần Everton trong ngày cuối kỳ chuyển nhượng. Monaco và đội bóng Anh đạt thỏa thuận khoảng 40 triệu bảng, tiền đạo tuyển Mỹ tới Merseyside kiểm tra y tế và Everton nộp phiếu gia hạn thương vụ trước hạn chót để có thêm thời gian hoàn tất thủ tục. Nhưng chỉ vài giờ trước khi mọi thứ tưởng như khép lại, những nghi ngờ về tình trạng y tế của Balogun khiến thương vụ đổi hướng.

Khoảng 19h ngày 1/9 theo giờ địa phương, Everton liên hệ Monaco để đặt câu hỏi về kết quả kiểm tra. Phía Monaco và đội ngũ y tế riêng của Balogun không đồng tình với những lo ngại này. Hai CLB sau đó tiếp tục trao đổi, điều chỉnh cấu trúc thỏa thuận và cuối cùng vẫn tìm được cách để thương vụ tiếp tục. Người dừng lại lại chính là Balogun.

Từ kiểm tra y tế đến mất niềm tin

Thiago Scuro cho biết Balogun nói trực tiếp với Monaco rằng anh không còn cảm thấy thoải mái khi ký hợp đồng với Everton sau những gì xảy ra trong quá trình kiểm tra y tế.

Vấn đề lúc này không còn nằm ở mức phí hay điều khoản cá nhân. Balogun cảm thấy những nghi ngờ được đặt ra về sức khỏe có thể ảnh hưởng tới cách CLB mới nhìn nhận mình trong tương lai. Dù Everton sau đó sẵn sàng tiếp tục thương vụ, tiền đạo 25 tuổi vẫn quyết định không ký.

Monaco cũng không muốn ép cầu thủ hoàn tất một vụ chuyển nhượng khi niềm tin đã bị ảnh hưởng. Kết quả là thỏa thuận đổ vỡ sau hạn chót, dù cả 2 CLB đã có thêm thời gian để xử lý thủ tục.

Hiệu ứng dây chuyền với Lamine Camara

Câu chuyện Balogun còn kéo theo một thương vụ khác. Monaco vốn muốn bán Balogun để tạo nguồn thu cần thiết trong kế hoạch tài chính mùa hè và ban đầu không có ý định chia tay Lamine Camara.

Khi vụ Everton gặp trục trặc vì kiểm tra y tế, Monaco mới chuyển hướng sang Camara. Chelsea nhanh chóng đạt thỏa thuận khoảng 47 triệu bảng cho tiền vệ Senegal.

Tuy nhiên, khi Everton quay lại bàn đàm phán và thống nhất cấu trúc mới cho Balogun, Monaco quyết định giữ Camara và rút khỏi thỏa thuận với Chelsea. Đến khi Balogun đổi ý không sang Everton, thời gian đã không còn đủ để hồi sinh thương vụ Camara.

Monaco vì thế kết thúc ngày cuối kỳ chuyển nhượng mà không bán được cả 2 cầu thủ như những kịch bản từng xuất hiện trong vài giờ cuối.

Balogun trở lại Monaco, nhưng tương lai vẫn mở

Balogun hiện vẫn thuộc biên chế Monaco. Scuro cho biết CLB sẽ ngồi lại với tiền đạo tuyển Mỹ để xác định bước tiếp theo sau khi anh trở về từ Merseyside.

Thị trường tại Anh và Pháp đã đóng cửa, nhưng một số quốc gia vẫn còn thời gian mua bán. Thổ Nhĩ Kỳ mở cửa đến ngày 4/9, còn Saudi Arabia tới ngày 6/9. Monaco chưa loại trừ khả năng tiếp tục trao đổi với những CLB ở các thị trường này.

Tuy nhiên, quyết định cuối cùng vẫn phải phù hợp với mong muốn của Balogun. Sau trải nghiệm với Everton, yếu tố niềm tin nhiều khả năng sẽ có sức nặng lớn hơn trong việc lựa chọn điểm đến tiếp theo.

Không phải cầu thủ thừa ở Monaco

Balogun gia nhập Monaco từ Arsenal vào tháng 8/2023 và hiện có 31 bàn sau 91 trận cho đội bóng Công quốc. Mùa 2025/26 là giai đoạn hay nhất của anh tại đây với 19 bàn và 3 kiến tạo trên mọi đấu trường, giúp anh được người hâm mộ bầu là cầu thủ hay nhất mùa.

Phong độ đó tiếp tục tại World Cup 2026, nơi Balogun ghi 3 bàn cho tuyển Mỹ trước khi đội chủ nhà dừng ở vòng 1/8.

Monaco muốn bán anh trong mùa hè chủ yếu vì kế hoạch tài chính và chu kỳ chuyển nhượng của CLB, chứ không phải vì Balogun đã mất hoàn toàn vai trò chuyên môn. Khi vụ Everton sụp đổ, anh vẫn là một trong những tiền đạo đáng chú ý nhất trong đội hình.

Điểm đến tiếp theo vì thế chưa được xác định. Nhưng sau ngày cuối kỳ chuyển nhượng đầy biến động, Balogun đã đặt ra một giới hạn khá rõ cho chính mình: một thương vụ chỉ có thể diễn ra khi anh cảm thấy đủ tin tưởng vào cách CLB mới nhìn nhận và đối xử với mình.

Xem thêm
0
154 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Kỷ luật thay cho những khoản phạt tiền

José Mourinho đang thay đổi cách sinh hoạt tại Real Madrid bằng một hệ thống kỷ luật chặt chẽ hơn ở Valdebebas. Điểm dễ nhận thấy nhất nằm ở giờ giấc. Toàn bộ cầu thủ phải có mặt tại trung tâm huấn luyện trước buổi tập 1 tiếng. Người đến muộn không được tham gia cùng đồng đội mà phải tập riêng trong phòng thể lực.

Mourinho cho rằng với những ngôi sao có thu nhập rất cao, một khoản phạt nhỏ khó tạo đủ sức nặng. Kylian Mbappé, chẳng hạn, được ước tính nhận khoảng 600.000 euro mỗi tuần. Vì thế, việc mất buổi tập chung và ảnh hưởng trực tiếp đến cơ hội thi đấu được xem là hình thức xử lý thiết thực hơn.

Không có ngoại lệ về giờ giấc

Quy định mới được áp dụng cho toàn bộ đội hình, không phân biệt cầu thủ trẻ, tân binh hay ngôi sao lớn. Ai có mặt đúng giờ sẽ tập cùng đội, người đến muộn lập tức bị tách khỏi chương trình chung.

Mourinho muốn biến Valdebebas thành một môi trường có ranh giới rõ ràng hơn về trách nhiệm. Việc đúng giờ không còn chỉ là yêu cầu sinh hoạt, mà gắn trực tiếp với quyền được tham gia công việc chuyên môn cùng tập thể.

Cách xử lý này cũng khác với những khoản phạt tiền nhỏ thường được dùng trước đây. Với Mourinho, mất thời gian tập cùng đội ảnh hưởng trực tiếp tới vị trí của cầu thủ và vì thế dễ tạo sức ép thay đổi hành vi hơn.

Ăn cùng nhau để tăng sự gắn kết

Những điều chỉnh không dừng ở sân tập. Mourinho đưa trở lại thói quen cả đội và ban huấn luyện dùng bữa trưa cùng nhau tại Valdebebas sau khi hoàn thành công việc buổi sáng.

Đây là cách làm ông từng áp dụng ở Benfica. Mục tiêu là kéo các cầu thủ ở lại cùng nhau lâu hơn, tăng sự giao tiếp và hạn chế việc mỗi người hoàn thành buổi tập rồi lập tức trở về với lịch sinh hoạt riêng.

Chế độ dinh dưỡng cũng được quản lý chặt hơn. Bộ phận chuyên môn trực tiếp xây dựng thực đơn cho bữa sáng và bữa phụ theo yêu cầu thể lực, thay vì để cầu thủ tự do lựa chọn như trước.

Phục hồi cũng phải nằm trong hệ thống

Mourinho đặc biệt siết việc điều trị và phục hồi chấn thương. Các cầu thủ vẫn được phép làm việc với chuyên gia cá nhân, nhưng toàn bộ chương trình phải diễn ra tại Valdebebas và phối hợp với đội ngũ y tế, thể lực của Real Madrid.

Những trường hợp cần phục hồi phải hoàn thành đầy đủ chương trình buổi sáng lẫn buổi chiều tại trung tâm, thay vì tự tìm phương án điều trị bên ngoài.

Cách quản lý này giúp ban huấn luyện kiểm soát sát hơn quá trình hồi phục, đồng thời tránh tình trạng mỗi cầu thủ theo một phương pháp riêng mà câu lạc bộ khó theo dõi.

Kỷ luật đi cùng yêu cầu chuyên môn

Mourinho trở lại Real Madrid trong bối cảnh đội bóng cần làm mới cả cách thi đấu lẫn sinh hoạt sau 2 mùa không đạt kỳ vọng. Ông ít đối đầu hơn trước truyền thông so với nhiệm kỳ đầu, nhưng yêu cầu trong các buổi tập vẫn rất cao.

Real hiện cũng đáp lại bằng kết quả tích cực. Sau 3 trận đầu La Liga, đội thắng cả 3, ghi 10 bàn và chỉ thủng lưới 2 lần. Họ có 9 điểm, đứng thứ 2 do hiệu số +8 thấp hơn Barcelona, đội cũng toàn thắng nhưng có hiệu số +10.

Những con số đầu mùa chưa đủ để đánh giá toàn bộ tác động của hệ thống mới. Tuy nhiên, cách Mourinho tổ chức lại Valdebebas đã rất rõ: giờ giấc, ăn uống, tập luyện và phục hồi đều phải nằm trong cùng một khuôn khổ. Với ông, việc xây lại Real Madrid bắt đầu từ những quy định diễn ra trước cả khi cầu thủ bước ra sân.

Xem thêm
1
571 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
NGOẠI HẠNG ANH

Đoàn Linh

Nhưng con số gây choáng

Premier League vừa khép lại một kỳ chuyển nhượng hè chưa từng có về số tiền đã chi tiêu. Các CLB chi tổng cộng khoảng 3,48 tỷ bảng, phá kỷ lục của mùa hè trước. Man City dẫn đầu với 440,3 triệu bảng, theo sau là Chelsea 342,4 triệu, Tottenham 334 triệu, Newcastle 275,2 triệu và Aston Villa 251,8 triệu.

Tuy nhiên, nhìn riêng tiền mua cầu thủ chưa đủ để đánh giá đội nào thực sự mạnh tay. Chelsea và Aston Villa nằm trong top 5 tổng chi nhưng vẫn kiếm lời từ chuyển nhượng, trong khi Liverpool chỉ đứng thứ 6 về mua sắm lại là đội chi ròng nhiều nhất giải.

Man City chi hơn 440 triệu bảng

Man City là đội mua sắm mạnh nhất Premier League với 440,3 triệu bảng. Hai thương vụ lớn nhất là Enzo Fernandez, được mua từ Chelsea với giá 125 triệu bảng, và Elliot Anderson với 116 triệu bảng.

Riêng Enzo Fernandes, Anderson cùng Ayyoub Bouaddi đã khiến Man City bỏ ra khoảng 327 triệu bảng để xây lại tuyến giữa sau khi Rodri, Bernardo Silva và Nico Gonzalez ra đi. Enzo cũng cân bằng mức phí kỷ lục của bóng đá Anh. Dù vậy, Man City bán cầu thủ thu về 314,9 triệu bảng, nên chi ròng chỉ còn 125,4 triệu, đứng thứ 6 giải về chỉ số này.

Chelsea và Tottenham chọn hai cách khác nhau

Chelsea đứng thứ hai với 342,4 triệu bảng, còn Tottenham ngay phía sau với 334 triệu. Chelsea mua Morgan Rogers cùng nhiều cầu thủ mới nhưng đồng thời bán Enzo Fernandez và hàng loạt cái tên đáng chú ý khác. Tổng tiền thu của đội bóng London lên tới 409,7 triệu bảng, giúp họ lãi 67,3 triệu sau kỳ chuyển nhượng.

Tottenham lại chi ròng tới 176 triệu bảng, cao thứ 3 Premier League. Spurs vì thế chịu áp lực lớn hơn về hiệu quả đầu tư, nhất là khi phần lớn ngân sách được dồn vào những bản hợp đồng đắt giá như Sandro Tonali, Savio và Mateus Fernandes.

Newcastle và Aston Villa thay máu đội hình

Newcastle bỏ 275,2 triệu bảng, đứng thứ 4 về tổng chi, nhưng họ cũng thu tới 244,3 triệu từ bán cầu thủ. Khoản chi ròng vì thế chỉ ở mức 30,9 triệu bảng. Aston Villa thậm chí còn có cán cân tốt hơn.

Đội bóng của Unai Emery chi 251,8 triệu bảng để bổ sung lực lượng, trong đó có Nicolas Jackson, Johan Manzambi và Ibrahim Mbaye, nhưng thu về 314,6 triệu. Kết thúc mùa hè, Villa lãi 62,8 triệu bảng trên thị trường chuyển nhượng.

Liverpool mới là đội chi ròng nhiều nhất

Liverpool không lọt top 5 tổng chi khi bỏ ra 250,1 triệu bảng, thấp hơn Aston Villa chỉ 1,7 triệu. Tuy nhiên, họ chỉ thu về 30,7 triệu, khiến mức chi ròng lên tới 219,4 triệu bảng, cao nhất Premier League. Xếp sau là Ipswich với 190,7 triệu, Tottenham 176 triệu và Arsenal 136,6 triệu.

So sánh này tạo ra nghịch lý thú vị: Man City mua cầu thủ nhiều hơn Liverpool gần 190 triệu bảng, nhưng khoản tiền ròng họ bỏ ra lại thấp hơn Liverpool 94 triệu.

Premier League ngày càng tạo ra thị trường riêng

Sức mạnh tài chính của bóng đá Anh còn nằm ở lượng tiền luân chuyển giữa chính các CLB Premier League. Khoảng 39,3% tổng chi hè 2026 đến từ những thương vụ nội bộ giải đấu. Trong 19 thương vụ trị giá ít nhất 50 triệu bảng, có tới 14 vụ diễn ra giữa các đội Premier League. Khi tiền liên tục được tái đầu tư trong cùng một giải, những con số hàng trăm triệu bảng ngày càng trở nên quen thuộc.

Nhưng từ Man City, Chelsea tới Tottenham hay Liverpool, giá trị thật của mùa hè 2026 vẫn phải được đo bằng những gì các tân binh mang lại trên sân trong mùa giải này. Hãy cùng chờ xem!

Xem thêm
0
112 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Khởi đầu từ quyết định trên băng ghế chỉ đạo

Thay đổi quan trọng nhất của Chelsea mùa hè này không nằm ở một bản hợp đồng cầu thủ, mà ở việc bổ nhiệm Xabi Alonso làm người quản lý đội một. Quyết định này được đưa ra sau giai đoạn “tự soi lại mình” của lãnh đạo, sau khi chia tay Liam Rosenior. Chức danh của Alonso là “người quản lý” chứ không chỉ là “huấn luyện viên trưởng”, cho thấy vai trò của ông gắn trực tiếp với định hướng chuyển nhượng và cấu trúc đội hình.

Những cuộc trao đổi trước khi Alonso ký hợp đồng đã làm rõ yêu cầu: cần ít nhất hai trụ cột sẵn sàng đá chính ngay, cùng một nhóm cầu thủ giàu kinh nghiệm, có cá tính vững vàng để nâng đỡ dàn cầu thủ trẻ. Từ đó, toàn bộ hoạt động mua bán sau này đều xoay quanh khung yêu cầu mà Alonso và bộ phận thể thao thống nhất.

Định hình lại bộ khung: hai trụ cột mới và lớp kinh nghiệm

Trên sân, Alonso muốn một tiền đạo – tiền vệ tấn công linh hoạt, có thể đá cánh lẫn trung lộ, và một trung vệ khỏe, nhanh, có tố chất thủ lĩnh, tốt nhất là đã quen với bóng đá Anh. Morgan Rogers và Maxence Lacroix được xác định là hai mục tiêu số một ngay từ đầu, và Chelsea chấp nhận chi rất đậm để đưa họ về.

Rogers được theo dõi kỹ trong hai năm, cạnh tranh trực tiếp với Arsenal. Chelsea chấp nhận mức giá 117 triệu bảng, phá kỷ lục cầu thủ Anh đắt nhất, sau khi thuyết phục được anh bằng cuộc gọi trực tiếp của Alonso và sự vào cuộc của các trụ cột như Reece James, Cole Palmer. Lacroix, 26 tuổi, gần 100 trận Ngoại hạng Anh, vô địch Cúp FA và Cúp châu Âu hạng ba cùng Palace, được xem là người đá cặp ngay với Levi Colwill ở trung tâm hàng thủ.

Bên cạnh hai trụ cột, Chelsea bổ sung lớp kinh nghiệm với Danny Welbeck từ Brighton và Jordan Henderson từ Brentford, sau khi không thể lôi kéo đội trưởng Granit Xhaka của Sunderland. Đây là những thương vụ chi phí thấp nhưng nhằm mục tiêu rất cụ thể: tăng chất “đàn anh” trong phòng thay đồ, điều mà chính lãnh đạo thể thao thừa nhận là thiếu trong các mùa trước.

Lọc lại đội hình: ai là nòng cốt, ai sẵn sàng ra đi

Alonso tiếp quản một đội hình phình to, vừa trải qua mùa giải đứng thứ 10 Ngoại hạng Anh, lại có hai cầu thủ trụ cột công khai đặt dấu hỏi về dự án BlueCo. Trong bối cảnh đó, Chelsea xác định rõ nhóm “không đụng tới” và nhóm có thể lắng nghe đề nghị. Joao Pedro được bảo vệ tuyệt đối trước sự quan tâm của Barcelona, rồi sau đó gia hạn hợp đồng với Chelsea.

Ngược lại, Enzo Fernandez và Marc Cucurella không nằm trong danh sách “bất khả xâm phạm”. Điều này mở đường cho việc đàm phán khi Manchester City và Real Madrid vào cuộc, miễn là mức giá phải đúng với định giá mà Chelsea đưa ra. Cách phân loại này giúp Alonso và bộ phận thể thao chủ động hơn: những người không còn toàn tâm với dự án hoặc không nằm trong kế hoạch chuyên môn đều được tìm lối ra với mức phí mà câu lạc bộ cho là hợp lý.

Phòng thay đồ mới: gọn hơn, rõ vai hơn

Song song với việc mua, Chelsea đẩy đi hơn 20 cầu thủ dưới dạng bán đứt hoặc cho mượn. Những cái tên như Liam Delap, Nicolas Jackson, Andrey Santos, Trevoh Chalobah, Marc Guiu, Mykhailo Mudryk, Tosin Adarabioyo, cùng hàng loạt tài năng trẻ được sắp xếp bến đỗ mới. Nhiều thương vụ đạt đúng hoặc vượt mức định giá nội bộ, giúp câu lạc bộ vừa thu tiền, vừa giải tỏa chật chội trong phòng thay đồ.

Đội hình còn lại sau kỳ chuyển nhượng vì thế gọn hơn, vai trò từng người rõ ràng hơn. Các tuyến được Alonso và lãnh đạo thể thao cân đối lại: hàng thủ có Lacroix, Palestra, Barco; tuyến giữa xoay quanh Moises Caicedo, Romeo Lavia, Reece James, Henderson; hàng công đặt trọng tâm vào Rogers và Joao Pedro. Trong bối cảnh không phải đá cúp châu Âu, số lượng cầu thủ như vậy được xem là đủ để duy trì cạnh tranh nội bộ mà không gây quá tải nhân sự.

Ảnh hưởng của Alonso vượt ra ngoài đường biên

Không chỉ là người hưởng lợi từ các bản hợp đồng, Alonso là trung tâm của cách Chelsea vận hành mùa hè này. Ông trực tiếp gọi cho Rogers để trình bày kế hoạch, có tiếng nói trong việc chọn Pep Chavarria thay thế Marc Cucurella, và đồng thuận với việc bổ sung thủ môn Emiliano Martinez sau khi Robert Sanchez mắc sai lầm ở vòng mở màn.

Ngay cả những thương vụ mang tính đầu tư dài hạn như Marco Palestra, Geovany Quenda, Emmanuel Emegha hay Honest Ahanor cũng được đặt trong bối cảnh Alonso sẽ là người dẫn dắt họ trong vài năm tới, thay vì chỉ là các khoản đầu tư rời rạc. Điều này tạo cảm giác về một đường dây xuyên suốt từ băng ghế huấn luyện đến phòng thay đồ, thay cho hình ảnh một đội bóng mua sắm ồ ạt nhưng thiếu định hướng như trước.

Một phòng thay đồ mới cho mục tiêu mới

Sau tất cả, Chelsea bước ra khỏi mùa hè với một phòng thay đồ khác hẳn: ít người hơn, nhiều kinh nghiệm hơn, và được xây lại quanh những gương mặt mà Alonso tin tưởng. Câu lạc bộ tin rằng đội hình hiện tại đủ sức hướng tới suất dự Champions League, tranh chấp danh hiệu và tiếp tục nâng cấp trong các kỳ chuyển nhượng sau, khi họ đã tạo ra lợi nhuận đáng kể từ mua bán cầu thủ.

John Terry gọi đây là một trong những kỳ chuyển nhượng hay nhất của một câu lạc bộ trong 10 năm qua. Đánh giá đó còn cần thời gian kiểm chứng trên sân, nhưng có một điều đã hiện ra khá rõ: Chelsea mùa này không chỉ thay đổi danh sách cầu thủ, mà đang xây lại cả cấu trúc con người xoay quanh Xabi Alonso.

Xem thêm
1
7,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật