ĐT Argentina bị chỉ trích dữ dội, Fernandez vẫn khẳng định niềm tin vào tập thể

Thị trường chuyển nhượng hè bắt đầu nóng lên sau World Cup 2026

Italy có đủ người để chơi bóng theo phong cách Pep Guardiola?

Hôm nay bạn muốn chia sẻ điều gì?

Nguyễn Thông

Điểm gãy là chuyện ra sân

Trọng tâm trong câu chuyện của Alejandro Garnacho ở Chelsea nằm ở thời lượng thi đấu. Cầu thủ 22 tuổi được thông báo từ sớm trong mùa hè rằng anh không được đảm bảo suất đá chính thường xuyên tại sân Stamford Bridge. Việc không có chỗ đứng rõ ràng trong đội hình là lý do then chốt dẫn tới quyết định đôi bên thống nhất để anh ra đi.

Mùa đầu tiên sau khi rời Manchester United sang Chelsea, Garnacho chơi không tốt, không tạo được ảnh hưởng đáng kể lên thành tích chung. Trong bối cảnh đó, việc anh không được ưu tiên trong kế hoạch chuyên môn càng khiến tương lai trở nên mờ nhạt.

Thỏa thuận “ở nhà” và mong muốn chia tay

Sau khi xác định không còn vai trò nổi bật, Garnacho được cho phép vắng mặt trong giai đoạn tập trung trước mùa giải. Hai bên đã đồng ý rằng anh không cần xuất hiện ở trung tâm huấn luyện trong lúc chờ giải quyết tương lai. Điều này cho thấy cả câu lạc bộ lẫn cầu thủ đều hướng tới việc sớm khép lại quãng thời gian ngắn ngủi này.

Dù vậy, quan hệ giữa Garnacho và Chelsea vẫn được mô tả là tích cực. Mấu chốt nằm ở chuyên môn và thời gian thi đấu, chứ không phải mâu thuẫn cá nhân. Bản thân cầu thủ cũng được cho là rất muốn rời đi để tìm cơ hội mới.

Aston Villa xuất hiện đúng thời điểm

Trong bối cảnh đó, Aston Villa đã tiếp cận Chelsea với đề nghị mượn Garnacho kèm khả năng mua đứt. Đây là một hướng đi phù hợp với mong muốn được ra sân nhiều hơn của cầu thủ, đồng thời giúp Chelsea có lối thoát cho một thương vụ chưa thành công.

Chelsea được cho là muốn thu về khoảng 42,5 triệu bảng nếu đi tới thỏa thuận chuyển nhượng vĩnh viễn. Việc Villa chủ động hỏi mượn cho thấy thị trường vẫn còn đánh giá Garnacho là một phương án đáng cân nhắc, dù mùa đầu tiên ở London không như kỳ vọng.

Nhiều lời mời, một hướng đi chung

Không chỉ Aston Villa, các câu lạc bộ ở Ngoại hạng Anh, Italia, những đội bóng khác tại châu Âu và cả Saudi Arabia đều đã bày tỏ sự quan tâm. Dù điểm đến cuối cùng chưa được chốt, bức tranh chung khá rõ: Garnacho gần như chắc chắn rời Chelsea, còn Chelsea cũng hy vọng nội bộ rằng thương vụ sẽ được giải quyết sớm.

Trong khi chờ lối ra cho Garnacho, Chelsea đã hoàn tất thương vụ Morgan Rogers từ chính Aston Villa với mức phí kỷ lục câu lạc bộ là 117 triệu bảng. Sự xuất hiện của một tân binh đắt giá càng củng cố thực tế rằng cánh cửa cho Garnacho tại Stamford Bridge đã khép lại.

Xem thêm
0
969 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Khoảng lặng sau trận chung kết

Lionel Messi đáp xuống gần Rosario lúc 6 giờ 27 sáng, chỉ hai ngày sau trận thua Tây Ban Nha ở chung kết World Cup tại East Rutherford. Không có phát biểu, không có lễ đón chính thức, anh chọn cách rời sân bay trong im lặng, lên chiếc xe thể thao đa dụng chờ sẵn trên đường băng và đi thẳng về khu dân cư kín đáo ở Funes, cách Buenos Aires khoảng 300 km.

Gia đình là điểm tựa

Chuyến bay riêng đưa Messi từ Fort Lauderdale về Argentina có vợ anh, Antonela Roccuzzo, và ba con, những người đã đồng hành cùng anh suốt giải đấu ở Bắc Mỹ. Tại Rosario, cha anh, ông Jorge, 68 tuổi, đang chờ sẵn. Gia đình trước đó đã công bố ông đang điều trị một căn bệnh chưa nêu cụ thể trong thời gian World Cup diễn ra, nên việc Messi trở về nhà mang nhiều ý nghĩa riêng tư hơn là một cuộc trở lại trong vai người hùng bóng đá.

Tình cảm người hâm mộ giữa buổi tinh mơ

Dù Messi không xuất hiện công khai, người hâm mộ vẫn có mặt ở sân bay từ 3 giờ 30 sáng, mang theo cờ, biểu ngữ và áo đấu xanh trắng. Hai bé gái trong áo tuyển Argentina giơ cao tấm bảng viết tay: “Messi: Anh là huyền thoại. Cảm ơn vì đã mang niềm vui đến trái tim chúng tôi. Cả đất nước yêu anh!”. Thứ họ nhận lại chỉ là khoảnh khắc chiếc xe chở Messi lướt qua, nhưng sự chờ đợi ấy cho thấy tình cảm dành cho anh không phụ thuộc vào kết quả trận chung kết.

Khoảng nghỉ ngắn trước khi trở lại Inter Miami

Messi chỉ có vài ngày yên tĩnh ở Rosario trước khi dự kiến tái xuất trong màu áo Inter Miami vào cuối tháng 7 hoặc đầu tháng 8, khi mùa giải bóng đá nhà nghề Mỹ vẫn đang diễn ra. Từ Fort Lauderdale, nơi anh đang thi đấu cấp câu lạc bộ, đến Rosario, nơi gia đình chờ đợi, quãng đường di chuyển dày đặc cho thấy anh phải chia mình giữa nghĩa vụ với đội tuyển, câu lạc bộ và những ưu tiên cá nhân.

Đồng đội trở lại Buenos Aires

Trong khi Messi chọn về thẳng Rosario, 15 cầu thủ khác của tuyển Argentina cùng huấn luyện viên Lionel Scaloni bay trên chuyến bay thuê bao về sân bay Ezeiza ở Buenos Aires. Họ cũng vừa trải qua trận thua 0-1 trước Tây Ban Nha, với bàn thắng của Ferran Torres trong hiệp phụ, nhưng hành trình trở về của Messi tách riêng, gắn nhiều hơn với gia đình và quê nhà.

Xem thêm
0
457 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Một chặng đường khởi đầu từ giải hạng thấp

Anthony Taylor bắt đầu sự nghiệp trọng tài chuyên nghiệp tại hệ thống giải của Liên đoàn bóng đá Anh vào năm 2006. Bốn năm sau, ông được trao cơ hội bắt trận ở giải Ngoại hạng Anh và dần trở thành một trong những trọng tài hàng đầu của Liên đoàn bóng đá Anh. Năm 2013, Taylor được đưa vào danh sách trọng tài quốc tế của FIFA, mở ra giai đoạn làm việc ở những sân khấu lớn hơn.

Dấu ấn ở các trận đấu lớn

Trong 16 mùa giải tại Ngoại hạng Anh, Taylor điều khiển 432 trận. Bên cạnh đó, ông còn được giao nhiệm vụ ở hai kỳ World Cup và hai kỳ Euro. Ở cấp câu lạc bộ và đội tuyển, Taylor từng bắt chính trận chung kết Cúp Liên đoàn 2015, hai trận chung kết Cúp FA 2017 và 2020, trận chung kết UEFA Nations League 2021 giữa Pháp và Tây Ban Nha, cùng trận chung kết Europa League 2023 khi Sevilla thắng Roma trên chấm luân lưu.

Khoảnh khắc định hình hình ảnh một trọng tài

Một trong những lần Taylor được nhắc đến nhiều nhất là trận đấu giữa Đan Mạch và Phần Lan tại Euro 2020, khi Christian Eriksen bị ngừng tim trên sân. Taylor lập tức cho dừng trận đấu, tạo điều kiện để đội ngũ y tế vào sân xử lý tình huống khẩn cấp với tiền vệ người Đan Mạch. Hình ảnh đó trở thành một phần quan trọng trong cách người ta nhìn nhận về ông, không chỉ ở chuyên môn mà còn ở phản xạ và trách nhiệm trong hoàn cảnh đặc biệt.

Khép lại sự nghiệp ở World Cup 2026

Trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp của Taylor là chiến thắng 1-0 của Tây Ban Nha trước Bồ Đào Nha ở vòng 16 đội World Cup 2026. Đây cũng là cột mốc khép lại hơn 660 trận đấu chuyên nghiệp mà ông từng điều khiển. Taylor chia sẻ rằng việc cầm còi ở đẳng cấp cao là một đặc ân, nhưng đi kèm là áp lực nặng nề và sự soi xét liên tục, nên ông chọn thời điểm này để dừng lại và chuẩn bị cho chặng đường nghề nghiệp tiếp theo.

Lời chia tay và sự ghi nhận

Trong thông điệp chia tay, Taylor gửi lời cảm ơn sâu sắc tới hai trợ lý Gary Beswick và Adam Nunn, các đồng nghiệp, những người làm việc trong bóng đá, cùng gia đình và bạn bè vì đã đồng hành và chấp nhận những hi sinh mà nghề trọng tài đòi hỏi. Howard Webb, người đứng đầu tổ chức ProRef, đánh giá Taylor là một “người phục vụ tuyệt vời cho bóng đá” trong nhiều năm, được tin tưởng ở những trận đấu lớn như cuộc đối đầu giữa Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha tại World Cup 2026. Webb nhấn mạnh không chỉ thành tích trên sân mà cả sự chuyên nghiệp, tinh thần hỗ trợ đồng nghiệp và thế hệ trọng tài kế cận đã khiến Taylor trở thành hình mẫu trong giới trọng tài Anh.

Xem thêm
0
346 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
World Cup 2026

Duy Tân

Từ chiếc thẻ đỏ đến lời khẳng định về tập thể

Enzo Fernandez rời sân trong hiệp phụ trận chung kết World Cup với Tây Ban Nha sau tấm thẻ vàng thứ hai ở phút 93, trong thất bại 0-1 của Argentina. Giữa bối cảnh đội tuyển bị chỉ trích dữ dội vì cách hành xử trên sân và sau trận, tiền vệ 25 tuổi lại chọn nhấn mạnh một hình ảnh khác về tập thể mà anh đang khoác áo.

Phản ứng trái chiều và làn sóng chỉ trích

Trận chung kết khép lại với căng thẳng kéo dài sang cả thời điểm sau tiếng còi mãn cuộc. Nahuel Molina, Leandro Paredes và Thiago Almada va chạm với Rodri, Gavi và Eric Garcia, khiến FIFA mở cuộc điều tra. Cùng với Fernandez, thêm bốn cầu thủ và huấn luyện viên Lionel Scaloni bị phạt thẻ, nâng tổng số thẻ phạt của Argentina tại giải lên 14. Nhiều gương mặt tên tuổi ở châu Âu lên tiếng chỉ trích, từ Thomas Hitzlsperger gọi các cầu thủ Argentina là “những người chơi bóng đáng ghê tởm”, Toni Kroos viết “bóng đá đã chiến thắng”, đến Joe Hart mô tả hành vi của họ là “đáng ghê tởm”. Trận bán kết với Anh, nơi Argentina phạm 15 lỗi, cũng bị đem ra mổ xẻ.

Thông điệp của Fernandez về niềm tự hào

Trên trang cá nhân, Fernandez không đi vào tranh luận từng lời chỉ trích mà tập trung nói về cách anh nhìn đội tuyển. Anh gọi Argentina là “tấm gương sáng trong nhiều năm”, nhấn mạnh rằng thi đấu không chỉ là chuyện thắng thua mà là dốc hết sức vì màu áo. Theo anh, tập thể này luôn biết tự bảo vệ mình, thi đấu hết khả năng và gìn giữ màu cờ với niềm tự hào, sự khiêm nhường và tinh thần cống hiến.

Người hâm mộ và cảm giác “ở nhà” trên khắp thế giới

Fernandez dành nhiều dòng để cảm ơn người hâm mộ vì sự ủng hộ “vô điều kiện”, vì đã khiến đội tuyển cảm thấy như đang chơi trên sân nhà ở bất cứ nơi đâu. Sau khi đội trở về nước trong tư thế á quân, hàng nghìn cổ động viên vẫn đổ ra đường, chạy theo xe buýt mui trần, reo hò và đốt pháo sáng chào đón thầy trò Scaloni. Không khí ấy được chính đội tuyển chia sẻ trên mạng xã hội với dòng mô tả “Đơn giản là Argentina, đừng cố hiểu”.

Vinh dự cá nhân trong nỗi đau tập thể

Fernandez gọi việc khoác áo đội tuyển là “vinh dự lớn nhất” trong sự nghiệp và khẳng định sẽ tiếp tục dốc hết sức mỗi khi được triệu tập. Lời chia sẻ của anh xuất hiện sau phát biểu của nhiều đồng đội, trong đó có Lionel Messi, người gửi lời chúc mừng Tây Ban Nha và thừa nhận nỗi đau thất bại là “khổng lồ” và “vết thương sẽ cần thời gian để lành”. Từ lần ra mắt tháng 9 năm 2022 đến nay, Fernandez đã có 49 trận cho Argentina, ghi hai bàn vào lưới Ai Cập và Anh trên hành trình đi tới trận chung kết.

Xem thêm
0
270 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Những cái ôm trên sân và phía sau khán đài

Khi tiếng còi sau trận chung kết vang lên, sân MetLife tràn ngập hình ảnh cầu thủ Tây Ban Nha tìm đến người thân. Lamine Yamal chơi đùa với cúp cùng cậu em trai ba tuổi Keyne, Pedri lại thực hiện nghi thức quen thuộc: sút phạt đền với cha mình Fernando. Mikel Oyarzabal nhét bóng vào áo ăn mừng bàn thắng, hướng lên khán đài nơi vợ anh đang mang thai. Fabian Ruiz lặp lại động tác đó ở tứ kết. Pedro Porro dành bàn thắng đầu tiên cho đội tuyển cho cậu con trai 10 tháng tuổi không thể tới sân vì sốt, rồi nghe ông nội nói trong một đoạn video rằng chính ông đã “đẩy bóng vào lưới giúp cháu”.

Một đội tuyển lớn lên cùng nhau

Không khí gia đình ấy không phải tự nhiên mà có. Nhiều trụ cột đã gắn bó với De la Fuente từ các đội trẻ: Rodri, Merino vô địch U19 châu Âu năm 2015; Dani Olmo, Oyarzabal, Unai Simon đăng quang U21 năm 2019; sau đó là tấm huy chương bạc Olympic Tokyo với Pedri, Cucurella. Họ quen nhau hơn một thập kỷ, chia sẻ phòng thay đồ từ lứa trẻ đến đội tuyển quốc gia. Người trong cuộc mô tả bầu không khí ở World Cup lần này là “tuyệt vời”, khi gia đình cầu thủ thường xuyên ngồi lại với nhau hàng giờ tại khách sạn, tạo nên một vòng tròn thân thuộc bao quanh đội.

Phòng thay đồ không còn chia “phe”

Những người làm việc lâu năm ở liên đoàn, từng chứng kiến cả hai chức vô địch thế giới, nhận ra sự khác biệt. Năm 2010, nhóm cầu thủ Barcelona và Real Madrid vẫn tách thành hai cụm dù quan hệ tốt. Lần này, các nhóm vẫn tồn tại nhưng hòa vào nhau nhiều hơn: Gavi thân với Cucurella dù sắp là đối thủ ở La Liga, nhóm xứ Basque như Zubimendi, Merino, Oyarzabal vẫn gần gũi nhưng dễ dàng hòa với phần còn lại. Yamal thường đi cùng Nico Williams, Victor Munoz, Laporte, rồi lại nhập với Eric Garcia, Olmo, Pedri, Yeremi Pino, Merino. Sự pha trộn đó khiến phòng thay đồ bớt ranh giới, tăng cảm giác “một đội” đúng nghĩa.

Liên đoàn thay đổi cách đối thoại với bên ngoài

Sau trải nghiệm căng thẳng với phong cách gai góc của Luis Enrique ở World Cup 2022, liên đoàn chủ động hạ nhiệt xung quanh đội tuyển. Bộ phận truyền thông và hậu cần mở cửa hơn với báo chí, mời phóng viên dự những buổi gặp gỡ nhỏ ở Los Angeles, Dallas, cố gắng hàn gắn quan hệ. Một nguồn tin trong liên đoàn cho rằng điều này tác động tích cực tới tâm lý toàn đội, giúp cầu thủ bớt cảm giác bị bao vây bởi chỉ trích, nhất là sau trận hòa Cape Verde.

Những lời hứa, trò đùa và vai trò của De la Fuente

Trong bầu không khí đó, De la Fuente không chỉ là huấn luyện viên. Ông là người mà Merino được cha mình mô tả là “chọn con trai tôi không chỉ vì chuyên môn, mà vì con người và những gì nó mang lại cho phòng thay đồ”. Cucurella đùa trên sóng radio rằng sẽ xăm mặt thầy nếu vô địch, để rồi chính De la Fuente sau chung kết cũng cười: “Tôi đâu xấu đến mức phải xăm chỗ không ai nhìn thấy”. Trên xe bus diễu hành ở Madrid, một tấm bìa cứng in mặt ông lên chiếc cúp được ném lên, và ông giơ cao trước biển người. Những chi tiết nhỏ ấy cho thấy mối quan hệ gần gũi giữa thầy và trò, thứ mà ông coi trọng không kém chiến thuật.

Một chức vô địch được chia đều cho người thân

Khi đội trở về Madrid, hai triệu người đổ ra đường trong cái nóng hơn 35 độ. Trên sân khấu Cibeles, người thân cầu thủ đứng sát dưới khán đài, chia sẻ từng khoảnh khắc. Bác của Dani Olmo kể lại cảnh cháu mình bật khóc trên sân sau chung kết, rồi cả nhà vật lộn với lệch múi giờ, thiếu ngủ nhưng vẫn lâng lâng tự hào. Với nhiều gia đình, đây không chỉ là danh hiệu của đội tuyển, mà là kết quả của những năm tháng đi cùng con cái từ các đội trẻ, qua chấn thương, qua những lần bị nghi ngờ. Chức vô địch thế giới lần thứ hai của Tây Ban Nha, theo cách đó, là một câu chuyện gia đình mở rộng, nơi phòng thay đồ và khán đài hòa làm một.

Xem thêm
0
135 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật